Xúc động với hình ảnh cậu bé suốt 5 năm cõng bạn đến trường

Từ khi vừa lọt lòng mẹ, cậu bé Lê Xuân Tú, học sinh lớp 11 C5 Trường THPT Nguyễn Đức Mậu (huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An) đã không may mắc bệnh khuyết tật bẩm sinh. Lưng em bị gù nặng, cơ thể yếu ớt, đặc biệt đôi chân lại teo tóp không thể đi lại được, vì vậy mọi sinh hoạt thường ngày gặp rất nhiều khó khăn.

“Từ khi sinh ra, em đã bị khiếm khuyết như thế này rồi. Bố mẹ đưa em đi chữa trị ở nhiều bệnh viện các bác sĩ đều nói rằng do bố mẹ trùng gen, nên em bị dị tật khó chữa trị lắm. Ngoài em ra trong gia đình còn có em trai là Lê Xuân Thắng đang học lớp 7 cũng khuyết tật như em. May nhờ có bạn Phong không quản vất vả thì em mới đến lớp đi học được. Em cám ơn bạn ấy nhiều lắm”. Nói đoạn Tú nhìn sang người bạn bên cạnh bao năm cõng mình đến trường mà rưng rưng nước mắt.

Chị Nguyễn Thị Tâm (mẹ của Tú) cho biết: "Gia đình chúng tôi luôn xem cháu Phong như là một thành viên trong gia đình. Nếu không có cháu Phong thì chúng tôi cũng không giám để con một mình đến trường."

Thương người bạn tật nguyền lại ham học, 5 năm qua Nguyễn Văn Phong (bạn học cùng lớp với Tú) đã không quản vất vả hàng ngày cõng bạn đến trường. Dù ngày nắng hay mưa, Phong không để bạn mình phải nghỉ học dù chỉ một hôm, hay chậm giờ mà luôn đi đúng giờ, đẩy đủ các tiết học. Hơn ai hết, Phong biết bạn mình có những khiếm khuyết không thể bù đắp nổi, nếu bỏ lỡ một bài giảng, một tiết học, mỗi lời thầy cô giảng sẽ vô cùng khó khăn cho Tú nếu muốn theo kịp chương trình.

Nói về những ngày đầu tiên cõng người bạn đến trường từ những năm học chung lớp 7 ở Trường PTTH Quỳnh Thuận, Phong chia sẻ: “Lúc đó thấy bạn hàng ngày được bố mẹ đưa đến trường rồi tan học bạn lại phải ngồi một mình chờ bố mẹ tới đón. Có hôm trời mưa tầm tã, hay nắng nóng như đổ lửa thấy Tú phải cố chờ bố mẹ đến chở về mà lòng em nung nấu, thấy trong lòng xốn xang quá. Nhà chúng em lại ở cùng xóm, chơi thân với nhau nên em cõng bạn ấy về. Cứ thế nhiều lần rồi thành quen, hai đứa cứ đi học với nhau may mà đến bây giờ vẫn được học chung một lớp chứ không thì…”. Nói đoạn Phong ngập ngừng.

 Phong chia sẻ về việc làm của mình, suốt 5 năm cõng bạn đến trường”.

Hàng ngày ngoài lúc lên lớp, đôi bạn lại cùng nhau ôn bài ở nhà. Học xong cấp 2, đôi bạn cùng nhau ôn luyện và thi đậu chung trường cấp 3. Tuy nhiên quãng đường từ nhà đến trường hơn 3km, hàng ngày Phong thức dậy sớm ôn luyện bài vở rồi lại sang nhà “bế” Tú lên chiếc xe đạp điện mà bố mẹ Tú dành tiền mua được để Phong chở Tú đến trường. Đến trường Phong lại cõng bạn từ sân trường lên phòng học ở tầng hai.

Ở nhà mọi sinh hoạt cá nhân của Tú đều dựa vào sự giúp đỡ của bố mẹ, còn khi tới trường Phong tình nguyện là đôi tay, đôi chân của bạn mình từ việc lấy từng quyển sách, cái bút đến đi vệ sinh hay làm bất kỳ những việc khác. Tan học, Phong lại cõng bạn xuống bế lên xe rồi chở về nhà. Cứ thế mỗi ngày trôi qua, dù mưa hay nắng đôi bạn cũng cùng nhau tới trường mà không một lời than vãn.

Nguồn: dantri


Chia sẻ bài này

Những bài viết liên quan

Bình luận về bài viết

Bản quyền và phát triển bởi CherryNet.